‘Hoài phố cảm tác’ cùng bốn gương mặt nghệ sĩ trẻ

‘Hoài phố cảm tác’ là triển lãm thu hoạch từ chương trình lưu trú sáng tác tại Anmira Hội An của Phạm Thủy Tiên, Một Quả Tắc, Lâm Gia Huấn và Phan Anh Thư.
“Hoài phố cảm tác” diễn ra tại Village of Arts and Culture (276 Cửa Đại, Phường Hội An Đông, Thành phố Đà Nẵng). “Hoài phố cảm tác” là câu chuyện di sản không chỉ hiện diện trong những công trình được lưu giữ qua thời gian, mà còn tồn tại trong chất liệu của đời sống, trong nhịp điệu của một con phố, trong bàn tay người thợ, trong những tập quán, ký ức và những điều tưởng như rất nhỏ bé vẫn đang âm thầm tiếp diễn mỗi ngày.
Triển lãm “Hoài phố cảm tác” chính là thành quả sau một hành trình trải nghiệm đầy cảm xúc. Tại Anmira Hội An, bốn gương mặt nghệ sĩ trẻ gồm Phạm Thủy Tiên, Một Quả Tắc, Lâm Gia Huấn và Phan Anh Thư đã có cơ hội sống, quan sát và cảm nhận Hội An theo một cách hoàn toàn riêng biệt. Các nghệ sĩ lần lượt ghé thăm những làng nghề truyền thống lâu đời, ngắm nhìn không gian kiến trúc cổ kính, và trực tiếp trò chuyện, lắng nghe chia sẻ từ những người thợ hay người dân địa phương.
Dưới sự đồng hành và hỗ trợ không gian sáng tác từ Anmira Hội An, những trải nghiệm thực tế cùng cảm xúc chân thật ấy đã được chắt lọc, nhào nặn để chuyển hóa thành các tác phẩm mang đậm dấu ấn cá nhân. "Hoài phố cảm tác" vì thế không chỉ là một không gian trưng bày nghệ thuật, mà còn là lăng kính mới mẻ, tươi trẻ nhưng đầy sự trân trọng mà các nghệ sĩ trẻ muốn gửi gắm về vùng đất Hội An.
“Hoài phố cảm tác” không tái hiện phong cảnh, mà là những "lưu ảnh" sống cùng di sản. Triển lãm được giới thiệu qua hai chặng, tại Hội An vào tháng 9/2026 và tại Annam Gallery, TP.HCM vào tháng 10/2026, như một hành trình tiếp nối, đưa những tác phẩm khởi sinh từ cảm hứng phố cổ bước vào một bối cảnh đối thoại mới.
Trong những ngày ở Hội An, Lâm Gia Huấn lặng lẽ "lượm nhặt" những vốn cổ của đô thị di sản: các mảng chạm trên chùa và hội quán, hình tượng mắt cửa hay những dấu tích kiến trúc đã bền bỉ tồn tại qua thời gian. Trên nền lụa, những chi tiết ấy được chuyển hóa thành các hình tượng giàu chiều sâu, nơi ký ức và bản sắc cùng hiện diện trong một ngôn ngữ tạo hình đương đại.
Phạm Thủy Tiên tiếp cận Hội An bằng chất liệu sơn dầu và một bảng màu mạnh mẽ. Thay vì tìm kiếm vẻ đẹp hoài cổ quen thuộc, cô đối thoại với những đồ vật, cảnh quan và chất liệu bản địa như những ẩn dụ về văn hóa, đặt chúng trong mối liên hệ với những biến chuyển của xã hội đương đại.
Với Một Quả Tắc, Hội An hiện lên qua những rung động rất nhỏ của đời sống. Trên nền lụa và màu nước, cô ghi lại những cảm xúc mong manh, những ký ức dịu dàng và những kết nối giữa con người với không gian bằng một bảng màu trong trẻo, như một khoảng lặng để người xem tìm thấy sự an yên và đồng cảm.
Trong khi đó, Phan Anh Thư lựa chọn màu nước để lưu giữ những khoảnh khắc bình dị của phố Hội. Những vệt màu loang nhẹ kể về con người, nhịp sống và những cuộc gặp gỡ đời thường, nơi ký ức được lưu giữ không bằng những hình ảnh lớn lao mà bằng những cảm xúc chân thực và lặng lẽ.
Thay vì tái hiện hình ảnh quen thuộc của phố cổ, các nghệ sĩ tiếp cận vùng đất này như một hệ sinh thái văn hóa đang không ngừng vận động, nơi kiến trúc, thủ công, con người và đời sống cùng tạo nên những lớp trầm tích của ký ức. Bởi di sản không chỉ là điều được bảo tồn, mà còn là điều tiếp tục được cảm nhận và tái tạo qua mỗi thế hệ.
Nhìn từ “Hoài phố cảm tác”, phố cổ Hội An không chỉ là một địa danh, mà trở thành một chất liệu sáng tạo, nơi mỗi tác phẩm là sự lắng đọng của một cuộc gặp gỡ giữa nghệ sĩ và một vùng văn hóa vẫn đang tiếp tục sống, chuyển mình và khởi sinh những ý niệm mới.