Những‘việc không nhẹ nhưng lương cao’ trong nông nghiệp: [Bài 1] ‘Buồng hạnh phúc’ trong khu trại lợn
![Những‘việc không nhẹ nhưng lương cao’ trong nông nghiệp: [Bài 1] ‘Buồng hạnh phúc’ trong khu trại lợn](https://t.ex-cdn.com/nongnghiepmoitruong.vn/800w/files/tuongdt/2026/05/06/1624-z7736625614172_e561c0287e9e4cd52616b4cf5a6897b3-111248_322.jpg)
Con em nông dân đang có xu hướng ly nông bằng mọi cách nên thường không chọn các ngành học liên quan đến nông nghiệp vì mặc định là vất vả, là nghèo.
Thực tế có rất nhiều ngành đào tạo ở Học Viện Nông nghiệp Việt Nam, sinh viên học các ngành này được doanh nghiệp săn đón khi còn đang ngồi trên ghế giảng đường và sẵn sàng trả lương cao khi họ tốt nghiệp, đầu quân cho doanh nghiệp. Tất nhiên, không có chuyện “việc nhẹ lương cao” nhưng "việc không nhẹ nhưng lương cao" là có thật. Lương cao đòi hỏi trí tuệ cao, trách nhiệm cao, năng suất lao động cao.
Báo Nông nghiệp và Môi trường mở loạt bài này với mong muốn định hướng cho con em nông dân biết những ngành học “hot” liên quan đến nông nghiệp…
Chuyện của vợ chồng Chinh
Nguyễn Sĩ Chinh - cựu sinh viên khóa 63 Khoa Chăn nuôi, Học viện Nông nghiệp Việt Nam là 1 trong 20 người theo chương trình "Hạt giống tài năng" liên kết giữa doanh nghiệp và Khoa Chăn nuôi trong đào tạo. Tham gia chương trình, sinh viên sẽ được doanh nghiệp tài trợ học bổng tùy theo kết quả học tập, nếu đạt giỏi trở lên được 100% học phí, đạt khá được 50% học phí, nếu đạt trung bình được 25% học phí của học kỳ đó. Chinh đạt xuất sắc nên toàn được hỗ trợ 100% học phí.
Ngay từ đầu năm học thứ ba, doanh nghiệp đã song hành cùng Khoa bổ sung các kiến thức thực tế về chăn nuôi lợn, chăn nuôi gia cầm cũng như thiết kế trại, quản lý trại. Cuối năm học thứ ba là các kỳ thực tập khoảng 1 đến 2 tháng trực tiếp tại các trang trại hoặc nhà máy sản xuất thức ăn. Năm thứ tư, bên cạnh học kỳ lý thuyết là học kỳ thực tập từ 4 đến 6 tháng tại các trại nội bộ của doanh nghiệp, những trang trại mới xây dựng, áp dụng công nghệ cao nhất.
Chàng trai gốc Thủy Nguyên (TP Hải Phòng) Nguyễn Sĩ Chinh cho biết: “Quê em toàn các khu công nghiệp nên lúc đầu em cũng chọn Đại học Công nghiệp. Học được gần 1 năm thì em quan sát thấy an toàn thực phẩm, nông nghiệp sạch đang trở thành xu hướng lớn, rõ nét nhất là tại các đô thị lớn như Hà Nội, vậy nên em quyết định thi chuyển sang Học viện Nông nghiệp Việt Nam.
Lớp em có 78 sinh viên, trừ mấy bạn chuyển ngành học hoặc đi xuất khẩu lao động, còn lại hơn 70 bạn, sau khi ra trường, tỷ lệ có việc khoảng 95%, đều làm theo ngành nghề mình đã học, trong đó 70% làm cho các doanh nghiệp lớn như CP, CJ, Jafa, Greenfeed… Đa số là theo những doanh nghiệp mà trước đây mình thực tập. Năm 2022 sau khi tốt nghiệp, em làm việc ở trại của Công ty Greenfeed tại tỉnh Hòa Bình rồi được cử vào mấy trại ở miền Nam học việc, luân chuyển qua mấy trại ở tỉnh Bình Thuận. Em mới về trại 5.000 nái ở xã Xuân Thắng, tỉnh Thanh Hóa được hơn 2 năm. Đặc biệt khi học chương trình liên kết với công ty, em đã đi thực tập ở công ty rồi nên không phải thử việc.
Lúc mới ra trường, sau khi trừ hết các chi phí ăn ở, tiệc, bảo hiểm và một số chi phí phát sinh khác, thu nhập còn lại em được lĩnh 15-17 triệu đồng/tháng. Giờ em đang là phó trại nên thu nhập 27-29 triệu đồng/tháng (sau khi đã trừ các chi phí). Vợ em (Nguyễn Thị Thanh Huyền - PV) cũng học chăn nuôi, sau em mấy khóa, hiện đang làm cùng trại nhưng làm công việc kế toán. Vợ em thu nhập 18-20 triệu đồng/tháng. Lúc chúng em cưới còn được công ty tặng 5 triệu đồng tiền mừng”.
Bình thường cán bộ, nhân viên ở Khu tập thể ngay trong khuôn viên trại, mỗi phòng 4 người, 2 phòng chung nhau 1 nhà vệ sinh. Nếu ai lập gia đình sẽ được ưu tiên ở “Buồng hạnh phúc” khép kín với trang thiết bị đầy đủ, công trình vệ sinh riêng, có điều hòa, bình nóng lạnh. Vợ chồng Chinh là một trường hợp như vậy. Phụ cấp tiền ăn mỗi người được 90.000đ/ngày, ngoài ra mỗi người được 30 kg thịt lợn hơi miễn phí/tháng, bình thường không thể ăn hết phải quy ra tiệc mới hết. Mỗi tháng mỗi người được 500.000đ tiền tiệc để tổ chức sinh nhật, chào mừng nhân viên mới hoặc chia tay nhân viên cũ.
Một ngày thông thường ở trại lợn
Để phòng chống các loại dịch bệnh mà đặc biệt là dịch tả lợn Châu Phi, cán bộ, công nhân viên phải ở trong trại 45-60 ngày rồi có cán bộ khác vào thay thế. Mỗi lần được về phép như thế thường 7-10 ngày và khi vào lại phải cách ly 4 ngày. Tuy nhiên, vợ Chinh đang có thai nên được tạo điều kiện cứ 20-30 ngày sẽ ra ngoài một lần để đi khám sức khỏe. Bởi ăn ở tại chỗ nên gần như vợ chồng anh không phải tiêu pha gì đến lương. Chinh bảo: “Mấy bạn học cùng em hồi đầu, sau đó nghỉ học đi xuất khẩu, mấy năm có chút vốn trở về kiếm công việc ở gần nhà, lập gia đình, nhưng có người thì chơi bời, trở về tay trắng, lại đi học nghề hàn xì, cơ khí hay phụ xây, cứ bảo tiếc cái thời ở Học viện Nông nghiệp Việt Nam, giá không rẽ ngang thì bây giờ đã ấm thân. Tổng thu nhập của em hiện ngang với các bạn đang lao động xuất khẩu bên Đài Loan hay Nhật Bản.
Đãi ngộ của công ty như thế này em thấy là xứng đáng, so với các bạn cùng trang lứa cũng không thua kém ai. Ngoài những phúc lợi nhận ở trong trại, nếu phải đi khám sức khỏe hay gặp rủi ro gì thì em đã có bảo hiểm lo hết. Vợ em sau này mà đi đẻ cũng được vào các bệnh viện quốc tế; con em sau này có đi khám cũng được vào các bệnh viện quốc tế. Nếu như em lên được cấp cao hơn nữa còn có cả bảo hiểm cho bố mẹ. Bởi những phúc lợi đó mà em thấy đáng để gắn bó hơn với công ty”.
6h30 sáng, Chinh có mặt ở dưới chuồng để giám sát, đốc thúc anh em những công việc đã giao từ tối hôm trước, kiểm tra đảm bảo an toàn sinh học cho đàn lợn, đi các khu chuồng từ nhỏ đến lớn xem có cần hỗ trợ gì không. Trưa 11h anh về ăn cơm, nghỉ ngơi đến 2h chiều lại bắt đầu làm đến 5h30 báo cáo công việc rồi thể dục thể thao như đá bóng, bóng chuyền, tối thì văn nghệ hoặc hay anh em cùng khu tập thể ngồi uống với nhau vại bia. Định kỳ tối thứ hai và tối thứ bảy, anh họp giữa quản lý và nhân viên.
Trại có 35 người, sắp tới chỉ còn 33 người bởi nhiều khâu được tự động hóa như cho ăn, cho uống, điều khiển tiểu khí hậu như quạt, giàn mát, bơm. Thời gian gần đây, có công nghệ hỗ trợ nên mọi người không còn phải trực trưa và trực đêm nữa. Để nâng cao tay nghề, Chinh được công ty cử đi tham quan, học hỏi ở Trung Quốc, Thái Lan, một số bạn ở các công ty khác được đi tham quan, học hỏi ở châu Âu.
Tôi nửa đùa nửa thật hỏi Chinh rằng, “việc nhẹ lương cao” chỉ có ở các trung tâm lừa đảo tại Campuchia, vậy anh đánh giá công việc hiện nay của mình như thế nào? Không ngần ngừ, Chinh trả lời ngay: “Việc của em, chân tay thì nhẹ, trí óc đòi hỏi ở mức khá, còn trách nhiệm ở mức cao. Từ hồi đi làm, ngoài tích lũy được một khoản đủ để cưới vợ, em còn nuôi được em trai Nguyễn Sĩ Thiên cũng đang học ở Học viện Nông nghiệp Việt Nam, Khoa Thú y. Khi bố mẹ thấy em đi học, đi làm phát triển được nên cũng định hướng cho em trai em theo học nông nghiệp”.